Tình ngỡ
Người ta vẫn bảo: "Mối tình đầu là mối tình khó quên nhất", nhưng cũng lại bảo rằng: "Tình chỉ đẹp khi còn dang dở". Phải chăng vì vậy, mà khi mối tình đầu dang dở thì luôn khiến cho người ta day dứt, luôn khơi dậy sóng lòng khi chợt thấy bóng hình người cũ...
Cô gái trong "Tình ngỡ" của tác giả Đoan Thùy Tống có một lần vô tình gặp lại cố nhân, nhưng là khi chàng vui vầy bên duyên mới. Một cái cười nhạt hờ hững của chàng khiến cho cô gái như chết lặng - cái lặng đắng xót xa, quay quắt nhớ về kỷ niệm. Khi tình yêu qua đi, ở đâu đó trong trái tim cô vẫn cất giữ mối tình không thể quên ấy...
TÌNH NGỠ
Rồi tình cờ em gặp lại anh,
Tay trong tay với người con gái khác.
Anh cười nhạt như một ngày không nắng,
Em lặng thầm hóa đá nẻo đường xa.
Dẫu tình mình đã là chuyện hôm qua,
Anh lẽ nào quên như chưa từng nhớ?!
Anh hờ hững như người dưng cham mặt,
Em nghe sầu se sắt cả con tim.
Anh đắm chìm trong hạnh phúc hôm nay,
Em chạy trốn cả một trời phượng đỏ.
Con sông nhỏ chảy qua miền kí ức,
Phút chốc thành biển sóng dạt dào xô.
Càng cố quên lại càng vô tình nhớ,
Tim dại khờ nên tim mãi mồ côi.
Có không anh chỉ một thoáng bồi hồi,
Khi cùng ai đi về qua lối cũ?!
Trong con gái tình đầu dai dẳng sống,
Màu bằng lăng vẫn tím mãi không nguôi;
Dù bên ai đến quãng cuối cuộc đời,
Tình thứ nhất vẫn không hề hoán vị…
Tác giả: Đoan Thùy Tống
__________________________
Biên tập viên: Trang Trần
http://hoithohoabuom.net/
Subscribe to:
Post Comments (Atom)







0 comments:
Post a Comment