RSS
Container Icon

8 với hoa



Gần đây trên Group và cả trên Page tuyển chọn của Hội Thơ Hoa Bướm có nhiều tranh luận về thơ rất thú vị giữa các quan điểm mang tính ''chuyên môn'' và các quan điểm mang tính ''quần chúng''... Đó cũng là đề tài mà ban Quản Trị Hội đang bàn bạc để sao cho sinh hoạt thơ ngày càng nâng cao chất lượng nhưng vẫn giữ được cái tính giải trí, chất hồn nhiên tâm tình của những người không chuyên. Và mong rằng từ ''quần chúng'' sẽ có những tài năng được hé lộ và phát triển thành ''chuyên môn''...Lần này ban BT xin giới thiệu một bài thơ mang tính chất ''giải trí - tâm tình'' đặc thù của Hội để khuyến khích các mem tiếp tục cuộc tranh luận trên tinh thần xây dựng...


8 VỚI HOA
(đối thơ với Lizzie Trần)

Hoa Mướp khóc với hoa Bầu
''Chỉ vì gã Bướm
...nát nhầu đời em...''
Ngàn hoa điệp khúc thâu đêm
''Chỉ vì gã Bướm
...đời em nát nhầu...''

..............

-Bướm này không lả không lơi
Hoa kia liệu có lên ngôi giữa vườn?
Hay là héo rũ bên đường
Rụng rơi ... về với vô thường
...lãng quên?

- Cánh này không đẹp không duyên
Đường bay không vẽ nét huyền trong mây
Hoa kia liệu có ngất ngây?
Hương này gió gửi...
...sắc đây nắng cầm
Êm êm tiếng Đất thì thầm
''Phút giây này, cả trăm năm mỏi mòn...''
Nhụy này, nhụy mới vừa son
Mật này, mật của nước - non giao hòa
Phút giây Bướm tự tình Hoa
Đất - Trời phát khởi gọi là Mùa Xuân

..............

-Nếu không mộng Bướm mơ Hoa
Bốn mùa đi mãi
...vườn ta có gì?
Có chàng Ong thợ xù xì
Le ve tiếng hát Trương Chi
...thất tình...

Hoa Bầu thủ thỉ sân Đình
Nhài ơi ... bán bớt cho mình tý ... Thơm

Tác giả: Đồ Khươn

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

Nỗi thu



Đặng Duyên Thục Uyên - một cái tên đọc qua cũng đã muốn để ý... Các bài thơ của cô hầu hết viết về tâm trạng yêu thương của một tâm hồn thiếu nữ nhậy cảm và đa cảm, si tình và đôi lúc mang dáng vẻ ''sầu nhân thế''. Hồn thơ này có xu hướng ơ thờ với thực tại để đắm mình vào mộng tưởng...Còn ở ngoài đời thực ra sao thì chúng tôi...không dám lạm bàn :). Ban BT Hoa Bướm xin gửi tới thi hữu cảm xúc về mùa Thu và nỗi sầu tình của cô qua bài thơ có cái tên cũng rất hay:


NỖI THU

Nét thu trong trẻo, nét thu gầy
Giai nhân nằm mộng, mộng còn xa
Mắt môi kiều diễm như ươm lệ
Trong mơ có phải lắm muộn phiền...?

Lá rơi tan tác nhành đưa tang
Thu hỡi ! Thu ơi! Cái mộng vàng
Gió cuốn ươm hương vào suối tóc
Tì bà khúc gảy nghe thở than

Trời thu như ngọc nổi trên không
Hương thu chẳng mất cứ đưa vòng
Lòng thu trăm nỗi, lòng thu nhọc
Trinh nữ lặng sầu mắt xa xăm

Thu đến trăm lần thu vẫn lạ
Người thoáng qua người không nhớ ra
Ái tình như rượu rót đầy chén
Trút trên nền cỏ người dẫm qua

Thế nhân bạc bẽo nàng đừng khóc
Kẻo làm lay động giọt sương tan
Ngọc hoàng đang dệt chiếc thảm vàng
Ru tròn giấc ngủ thuở còn son

TP_BĐ, Ngày 23-9-2012

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

Đêm ...



Một bài thơ của Mưa Trên Ký Ức (Vũ Nam) đăng trên Hội Thơ ta đã khá lâu...Một đề tài khó viết và khá ''nhậy cảm'', một giấc mơ tiên, một giấc mộng ái ân của chàng thi sĩ ''thả hồn đi rong'' để rồi ''lạc vào mộng ước''... Trong một khung cảnh đêm trăng gợi tình, trong một vùng đệm giao thoa giữa hồn và xác, giữa mộng và thực, giữa người và tiên...Nhiều bạn đọc sẽ nhận ra bóng dáng và ảnh hưởng của ''thần tượng'' Hàn Mặc Tử (như chính tác giả đã thừa nhận)...


ĐÊM...

Tiếng nứt gãy vang nhẹ
Hơi thở chợt gấp rút
Vẫn vũ quờ quạng đêm
Cuốn trôi trong khao khát

***
Trăng vàng khều bên của
Khúc khích giọng trăng đùa
Như pha vào tình ái
Chút gì của thơm tho

Ta lạc vào mơ ước
Chợt thả hồn đi rong
Gặp được nàng tiên nữ
Rao khúc nhạc ân tình

Chìm vào trong hư ảo
Ta đùa với ái ân
Để ngàn đời lưu luyến
Môi ngọt - bờ môi xinh

Ta chết - chết mất thôi
Ái ân ngập ngụa quá
Choáng ngợp hết cả rồi
Ôi tiên nữ - tiên nữ

Chẳng hay cảnh thiên đàng
Có gì mà đáng chán
Mà thong thả trần gian
Đưa ta vào mộng mị

Dòng thơ ta rên xiết
Cuốn chặt lấy đêm đen
Cuồng nhiệt và háo hức
Chơi vơi giữa phiêu bồng

Suối trong vốc nước rửa
Thi sĩ chán ân tình
Vân vê tà áo sáng
Trăng vàng bẽn lẽn ơi

Đừng đùa cợt thêm nữa
Lời thơ đã ngừng rồi
Thi vị cũng đã dứt
Thi sĩ đã qua đời

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

Nỗi đau



Đã sinh ra trên đời, chắc không có ''sinh linh'' nào mà lại không biết đến mùi khổ đau... Và ''mỗi cây mỗi hoa...'' cho nên mỗi người chúng ta lại được ban tặng những nỗi đau không hoàn toàn giống nhau, đồng thời cách chúng ta đón nhận và “gặm nhấm'' nỗi đau cũng mỗi người mỗi kiểu... Ban BT xin gửi tới thi hữu những trải nghiệm riêng của Flower Lee...


NỖI ĐAU

Có những nỗi đau tưởng chừng không chịu nổi
Như sóng ngầm quằn quại giữa lòng sâu
Vung dao chặt đứt nước xoay chuyển màu
Vừa rút tay mặt nước liền phẳng lặng

Cây trái ngọt phát sinh từ nguồn đắng
Hạnh phúc phải chăng rút ruột từ nỗi đau
Chưa bất hạnh chưa hiểu hạnh phúc đâu
Dù mong manh như ảo huyền sương giá

Chịu đựng nỗi đau ngỡ mình như hoá đá
Đá chai lì trơ tráo với thời gian
Đá thay nhau trật tự xếp thành hàng
Như nỗi đau đang chất chồng cao ngát

Ngày mỗi ngày nhận – cho, thu – phát
Niềm vui sao nhỏ bé, buồn khổ lại ngút ngàn
Tiếng sáo diều réo rắt thênh thang
Nghe như nỗi đau lặn sâu lòng đá tảng

Tác giả: Flower Lee

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS