RSS
Container Icon

Thế là hết!


Thế là hết!


Còn gì nữa không Anh?
Thế là ta xa nhé!
Nghe nhẹ nhàng ,nhẹ nhàng
Sao tim Em đau thắt!
Còn gì nữa đâu Anh?
Người về vui duyên mới,
Chốn này buồn riêng Em
Đời sao nhiều cay đắng!
Chẳng còn gì đâu Anh,
Tình trôi miềm dĩ vãng
Anh bây giờ nơi đâu?
Chỉ còn Em với gió!
Chẳng còn gì nữa đâu,
Bao lời thơ Anh viết,
Những tha thiết mặn nồng
Nụ hôn dài xao xuyến.
Chẳng còn gì nữa đâu,
Câu thơ nay phũ phàng
sao người đành lòng vậy
bỏ cuộc tình ra đi!
Ta xa rồi Anh nhé
Tay chẳng còn nắm tay,
Đường đời hai ngả rẽ,
Lạc nhau mãi thật rồi.
Từ nay sẽ chẳng còn
Trao yêu thương nhung nhớ,
Bao âu yếm hẹn hò
từng đêm ,từng đêm nữa!
Người về vui duyên mới
Tôi lẻ bóng riêng mình
Thôi từ đây người nhé
Đành lòng ta xa nhau!

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

Thông tin về cuộc thi thơ thềm xưa

Rút kinh nghiệm sau một số cuộc thi trước đây, Hội thơ Hoa Bướm lần này đã tổ chức cuộc thi chủ đề "Thềm xưa" một cách chuyên nghiệp hơn. Cuộc thi tổ chức nhận bài từ ngày 01/04/2013 đến ngày 30/04/2013. Số lượng bài viết được tập hợp tổng số là 172 bài.

Ngày 02/05/2013, đại diện Ban quản trị Hoa Bướm đã chuyển toàn bộ các bài dự thi đến Ban giám khảo. Bộ tổng hợp các bài thi được đánh số thứ tự và bỏ tên tác giả để việc chấm thi được tiến hành một cách khách quan nhất.


Thành phần ban giám khảo gồm có:


1- Ông Bùi Đăng Sinh - Nhà Thơ, Hội viên Hội Nhà Văn HN, tổng BT tạp chí Người Yêu Thơ

2 -Ông Lê Kim Giao : Nhà thơ, nhà nghiên cứu Văn Học, Hội viên Hội nhà văn HN
3- Ông Phạm Văn Quang - Nhà Thơ, Nhạc sĩ hội viên Hội Âm Nhạc HN, Ban Thường Vụ CLB Thơ VN, Phó Chủ Tịch CLB Thơ VN thành phố HN


Dưới đây là một số hình ảnh đại ban quản trị Hoa Bướm bàn giao bản tổng hợp các bài thi cho Ban giám khảo cuộc thi.









  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

Tình ngỡ



Người ta vẫn bảo: "Mối tình đầu là mối tình khó quên nhất", nhưng cũng lại bảo rằng: "Tình chỉ đẹp khi còn dang dở". Phải chăng vì vậy, mà khi mối tình đầu dang dở thì luôn khiến cho người ta day dứt, luôn khơi dậy sóng lòng khi chợt thấy bóng hình người cũ...

Cô gái trong "Tình ngỡ" của tác giả Đoan Thùy Tống có một lần vô tình gặp lại cố nhân, nhưng là khi chàng vui vầy bên duyên mới. Một cái cười nhạt hờ hững của chàng khiến cho cô gái như chết lặng - cái lặng đắng xót xa, quay quắt nhớ về kỷ niệm. Khi tình yêu qua đi, ở đâu đó trong trái tim cô vẫn cất giữ mối tình không thể quên ấy... 

TÌNH NGỠ

Rồi tình cờ em gặp lại anh,
Tay trong tay với người con gái khác.
Anh cười nhạt như một ngày không nắng,
Em lặng thầm hóa đá nẻo đường xa.

Dẫu tình mình đã là chuyện hôm qua,
Anh lẽ nào quên như chưa từng nhớ?!
Anh hờ hững như người dưng cham mặt,
Em nghe sầu se sắt cả con tim.

Anh đắm chìm trong hạnh phúc hôm nay,
Em chạy trốn cả một trời phượng đỏ.
Con sông nhỏ chảy qua miền kí ức,
Phút chốc thành biển sóng dạt dào xô.

Càng cố quên lại càng vô tình nhớ,
Tim dại khờ nên tim mãi mồ côi.
Có không anh chỉ một thoáng bồi hồi,
Khi cùng ai đi về qua lối cũ?!

Trong con gái tình đầu dai dẳng sống,
Màu bằng lăng vẫn tím mãi không nguôi;
Dù bên ai đến quãng cuối cuộc đời,
Tình thứ nhất vẫn không hề hoán vị…

Tác giả: Đoan Thùy Tống
__________________________
Biên tập viên: Trang Trần
http://hoithohoabuom.net/

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

Điệp rụng đầu mùa


Trong cuộc sống có nhiều điều thật kì diệu, có những thứ ngỡ như là đã nguôi quên hoặc ngủ yên trong ký ức bỗng chợt nguyên vẹn hiện về bởi sự ''đánh thức'' rất tình cờ nào đó...

Hoa Điệp không chỉ là sứ giả của học trò, cùng với mùa phượng vĩ kéo ai trở lại thửa luyến lưu. Hình ảnh Hoa Điệp trong bài thơ này trở thành vị sứ giả của tình yêu, đến bất chợt vào một ngày không nắng. Đánh thức con tim tưởng đã ngủ quên sau cơn mưa nhạt nhòa kỉ niệm, làm cho nỗi lòng ai đó lại vàng thêm nỗi nhớ.

Mời thi hữu gần xa ghé qua nhận thư tình của thủa học trò,
bởi sứ giả của bài thơ này đã mang màu hoa gọi tình yêu của ai đó.....tại sao bạn lại không ra gặp tình đầu mình chứ.

ĐIỆP RỤNG ĐẦU MÙA ...

Hoa điệp vàng rụng rơi trên nền đất
Vội tránh mưa chiều qua chẳng ai hay
Con ve vẫn còn chìm giấc ngủ say
Chuẩn bị một mùa rạc gầy gọi hạ ...

Hoa điệp ơi nở chi cho sớm quá
Bung nở rồi - mưa tàn tạ rụng rơi
Nhớ thương ai từ mùa trước - có lẽ rồi
Nên nở sớm làm hồn chơi vơi lạ

Cúi xuống nhặt cánh hoa mong manh quá
Bỗng xốn xang một thủa tình đầu
Hồi đó còn chưa biết thích điệp đâu
Chỉ rực cháy yêu - một màu Phượng vĩ

Người xa rồi ... ta mất người tri kỉ
Chợt nhớ, chợt buồn, chợt tiếc ... chợt quên
Màu hoa mà thủa trước chẳng biết tên
Giờ biết rồi lại vàng thêm kí ức

Quá khứ mơ lại hồ như rất thực
Đuổi suốt rồi thỉnh thoảng lại tìm ta
Cuối con đường ngoảnh lại thấy điệp hoa
Mưa đi để nhạt nhoà - thôi nhung nhớ ...

Tác giả: Đỗ Phúc
_________________________
Biên tập viên: Thái Nam
http://hoithohoabuom.net/

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

Giao mùa



''Mưa đã trôi xuân về bến hạ
Thương đàn chim én biết về đâu?...''

Thể loại thơ ''tả cảnh-tả tình'' quen thuộc nhưng dưới góc nhìn và tâm trạng cùng lối viết riêng của mình, Thanh Ho đã có những câu thơ chan chứa nỗi niềm hoài nhớ đến một người ''em'' đã cùng chung mái trường mà giờ đã cách xa...

Ban biên tập xin mời tất cả chúng ta cùng nao nao tự hỏi lòng mình cùng trời đất "Giao mùa giao được nỗi đau không?''... để đồng cảm với tác giả Thanh Ho...

GIAO MÙA

Mưa đã trôi xuân về bến hạ
Thương đàn chim én biết về đâu?
Giao mùa xao xuyến vương hoa lá
Tình yêu tìm lại thuở ban đầu
...
Có những con tàu rời sân ga
Tiếng còi xé nát vết thương lòng
Người đi kẻ ở bao niềm nhớ
Giao mùa giao được nỗi đau không?

em về nơi ấy miền thạch thảo
Bình nguyên đất rộng cỏ nguyên hương
Lũ chuồn chuồn kim bên triền vắng
Lãng đãng mơ màng trong nắng sương

Giao mùa trời đất như ngây dại
Lúc mưa lúc nắng lúc oi nồng
Đếm mấy mùa vàng hoa bỏ lại
trường cũ ai còn em biết không?

Tác giả: Thanh Ho
_____________________
Biên tập viên: Đồ Khươn
http://hoithohoabuom.net/

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

Ngôi nhà rượu và tôi



Một kiến trúc sư, một họa sĩ và nhiều ''một'' khác - đó là anh: Long John Lion mới mẻ và đa tài (và có thể là còn nhiều ''đa'' khác)

Nhưng hôm nay chúng tôi giới thiệu anh với tư cách của ''một'' thi sĩ trong thế giới tâm trạng của ''một'' kiến trúc sư với những mâu thuẫn và phức tạp của sự giao thoa tưởng như logic và đơn giản đó. Nghề KTS là để xây nên những ngôi nhà THỰC, một không gian THỰC, nhưng tâm hồn thi sĩ của anh lại cô đơn cùng rượu trong không gian ẢO khi...''vắng em''...

Không biết nói gì hơn, Ban biên tập xin trân trọng gửi tới toàn thể thành viên và các bạn thơ cõi giao thoa giữa KTS và Thi Sĩ, giữa ảo và thực của anh. 

NGÔI NHÀ, RƯỢU VÀ TÔI

Vắng em rồi
Khoảng trống anh xây
Đắp không gian ảo
Phi kết cấu
Đêm thâu
lạc điệu

Rót xảo diệu
Thả vào nội thất
Ta thấy thiền con tim...

Nguớc mắt anh tìm
Cúi mặt
Chẳng thấy men bay
Tình gãy nát
Rầm cột hoang hoai
Lạ...

Ngôi ngà màu bạc
phúc đã phủ đầy
Hàng cây
Khoảng sân tình
Khúc nhạc
Trăng tan...
Không kịp chiếu
Ánh sáng qua khe
Cửa gỗ mòn...

Rực lửa đêm đen
say mềm gục gẫy
Vỡ choang
Mộng mị
Mãi mê Sâu ...
............................
Em bỏ ngôi nhà,
rượu và tôi
Trái tim cạn hết
mấy xuân rồi...
Mờ men ảo mộng
như rời bỏ...
Cõi thực bây giờ
vĩnh biệt tôi...

Tác giả: Long John Lion
________________________________
Biên tập viên: Đồ Khươn

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

Tình Yêu Và Nỗi Nhớ



''Em đã biết là anh yêu em, nhỉ?
Ồ chân trời, góc biển có xa đâu...''

Rất đơn giản, và ai cũng hiểu đó chính là ''Tình Yêu Và Nỗi Nhớ'' - một cặp phạm trù luôn đi liền với nhau của cuộc sống này...

Thế nhưng đọc cả bài thơ thì ta thấy không hề đơn giản như cái tên và 2 câu chúng tôi vừa trích dẫn...Mà ngược lại bài thơ đã cho ta chứng nghiệm thế giới riêng của tâm hồn tác giả giữa một thế giới chung của tất cả loài người. Trí tưởng tượng phong phú cũng những chiêm nghiệm bản thân về cuộc sống và tình yêu đã cho ra đời một bài thơ mà ai cũng có thể tìm thấy sự đồng cảm.
Ban BT xin trân trọng giới thiệu Nguyễn Sơn với bài thơ...

TÌNH YÊU VÀ NỖI NHỚ

Xin cứ mãi yêu em hơn thuở trước
Cho muôn năm còn bất tận hương màu
Cho hết bến trần gian anh thấy được
Chốn kia là nơi để nhớ thương nhau

Riêng nỗi nhớ vẫn luôn luôn chung thủy
Tuy vô duyên nhưng lại có phép màu
Em đã biết là anh yêu em, nhỉ?
Ồ chân trời, góc biển có xa đâu

Cả loài người cả anh, em đều biết
Ta thua đau từ lúc bẩm sinh rồi
Mưa với nắng vây quanh vòng tuế nguyệt
Áo cơm nào cũng chỉ lấp chôn thôi

Mai anh sẽ lại yêu nhiều hơn nữa
Cho hôm nay không thấy thật điên rồ
Cho hôm qua, như đã là muôn thuở
Có em, đời sung sướng thật: hư vô...

Tác giả: Nguyễn Sơn

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS