Cả nước đang trên đường đô thị hóa với tốc độ chóng mặt. Đó là niềm vui của đa phần người Việt Nam mong mỏi phát triển và văn minh cùng bạn bè năm châu...Nhưng mặt khác, chúng ta đang bị cuốn theo những biến thiên của thời cuộc, những chuyển mình của đất nước, của thời đại kèm theo đó là rất nhiều hệ lụy cho xã hội, cho các mối quan hệ và cho tâm hồn con người...Và đó là những mảnh đất mầu mỡ để thi ca khai thác...Nhất là đối với những con người ''hoài cổ'' như Tú Xương trước đây với ''Sông Lấp''. Ban BT xin gửi tới những tiếng thơ ai oán xót xa của Hoàng Ân Quang đối với con sông đẹp nổi tiếng của vùng ngoại thành Hà Nội xưa...
TẾ CON SÔNG QUÊ
Thương ôi:
Xa quê mới mấy năm trời.
Đường xưa đã trải nhựa tươi một màu.
Mà sao lòng bỗng rầu rầu.
Cánh đồng phơ phất còn đâu cánh cò.
Khóm tre, cành trúc ra tro
Cây đa, bến nước đã co mình rồi.
Dừng chân một lúc lặng trôi
Dòng sông quê mẹ sao giờ nơi đâu.
Nhớ khi xưa:
Trưa hè tắm mát
Gió hát nghêu ngao.
Trăng in bóng nước
Đầu hụp ngày nồng.
Cá, tôm rong ruổi
Sáng hóng, chiều xuôi.
Nhệ Giang một thuở xanh xanh
Phù sa vun đắp bốn mùa tốt tươi.
Thế mà nay:
Nước sông một màu đen đúa
Mùi hôi tanh phủ kín không gian
Nào bèo tây, ngổ đắng với rong rêu
Cùng ni lông, xác chết của muôn loài
Tranh nhau bến đỗ
Chẹn đắng mặt sông.
Ôi!
Thương mẹ ta sớm nay xuống đồng, tay còn run run da bóc
Khóc chị ta chiều qua lên ruộng, chân còn rưng tức nước ăn.
Thửa kia lúa đang đâm bông, gặp nước sông về e ấp mãi chẳng ra
Khoảnh nọ ngô đang trổ cờ, gặp nước sông về lơ thơ hoài chẳng phất.
Bạn khóc khi đường xa về bụi đường không được rửa
Em buồn khi trưa hè đến mồ hôi chẳng còn gột.
Trăng sầu ngơ ngác còn đâu đến ngụp lặn
Gió lặng thiu thiu chẳng thấy về hát ca.
Lại còn:
Ghê gớm thay một loài thủy quái
Nhung nhúc khắp ao, chuôm, luồng, lạch
Lúc đói lòng ăn cả bạn đồng sanh.
Đau đớn cho bao phận phù du
Lác đác còn trê, diếc, trắm, rô
Trứng vừa sinh cũng chẳng thể còn.
Than ôi!
Trăng tàn, hoa rữa.
Sông lặng, gió ngừng.
Còn đâu chỗ để nước chảy về Đông Hải.
Gió nay biết thổi về đâu.
Thương hồn lau lách còn đau nơi nào.
Tác giả: Hoàng Ân Quang







0 comments:
Post a Comment