''cho ta vây thời gian
mớm hạt vàng chững lại
mùa thu ngàn tơ vãi
chỉ một mùa thu đọng giữa thiên thai...''
Với tựa đề là ''Ta Vây'', bài thơ của Phong Thu có nhiều câu thơ đẹp và trong viết về mùa Thu, cùng với đó là tình yêu và những giá trị cuộc sống...Thế nhưng mặc dù thích, cá nhân người BT vẫn băn khoăn tự hỏi phải chăng phần đầu và phần cuối của bài thơ chưa được kết nối một cách nhuần nhuyễn?? Có phải vì tác giả trót ''ôm'' nhiều thứ ''tình'' vào trong một bài thơ mà chưa ''vây'' được chúng vào chung một mạch chảy?...Vậy xin mời thi hữu thưởng thức và góp ý cùng tác giả...
TA VÂY
Cho ta vây mùa thu
Khúc nhạc vàng êm ái
Chú nai vàng chậm rãi
Những con đường lá đỏ rụng chân ai
Cho ta vây tình yêu
Nụ hôn đầu khe khẽ
Chớm hoàn hôn nhè nhẹ
Đôi nhân tình chết lặng giữa hàng me
Cho ta vây thời gian
Mớm hạt vàng chững lại
Mùa thu ngàn tơ vãi
Chỉ một mùa thu đọng giữa thiên thai
Ta mắc nợ ai
Ta mắc nợ đời
Bao thu rồi sao lá vẫn chưa rơi
Ta
Chúng ta còn mắc nợ mẹ ta ơi
Những đêm hè thiêu cháy
Ngàn thu xưa vẫn vậy
Mẹ vẫn ngồi tô thắm giấc ngủ say
Ta mắc nợ ai
Ta mắc nợ người
Một nụ cười hay nửa đóa hồng tươi
Ta mắc nợ ai
Ta mắc nợ đời
Bia đá tàn ....ai biết trả cho ai...?
Tác giả: Phong Thu







0 comments:
Post a Comment