Ai đã từng có một tuổi thơ nơi miền quê yêu dấu của mình cùng với ''những oi nồng của phù sa đất đỏ'', những ''cánh đồng rơm'', những ''cánh diều no gió''...Ai đã từng đi qua ''tuổi mộng'' vốn ''muốn tin đời thường giống như cổ tích'' để dám ''Trốn mẹ cha giữa trưa hè đi tìm chàng hoàng tử'' của mình...Và ai đã từng phải rời xa ''miền ký ức'' thân thương đó để lên đường mưu sinh, để phải bất đắc dĩ làm ''người thành thị'' nhưng thấy tâm hồn mình vẫn cứ mãi chân quê, và thấy ''chỉ được là mình trong những giấc ngủ say''?...Tin rằng rất nhiều người trong chúng ta ít nhiều đã như thế. Tin rằng rất nhiều bạn đọc sẽ tìm thấy mình trong bài thơ này...Ban BT xin trân trọng giới thiệu cây bút Dư Phong.
TỰ BẠCH
Tôi!
Đứa trẻ quê nghèo lớn khôn từ vành nôi của mẹ
Tuổi thơ bên cha là giọng cười nắc nẻ
ồn nhiên ôm cả cánh đồng rơm.
Tôi!
Không quen những mùi thơm
Không quen những mùi thơm
Vì nặng lòng với những oi nồng của phù sa đất đỏ
Cánh diều no gió...
Bay mênh mông trên khoảng trời chiều.
Tôi!
Thiếu nữ hồn nhiên và mơ mộng thật nhiều
Thiếu nữ hồn nhiên và mơ mộng thật nhiều
Trốn mẹ cha giữa trưa hè đi tìm chàng hoàng tử
Vẫn muốn tin đời thường giống như cổ tích
Yêu cô Tấm hiền và chuyện các nàng tiên.
Tôi!
Bỏ lại sau lưng tuổi thơ mình
Bỏ lại sau lưng tuổi thơ mình
Thời thiếu nữ theo thời gian quay về miền ký ức
Con tàu chở bao khát khao rạo rực
Đưa tôi ra khỏi lũy tre và xa cách cổng làng.
Tôi!
Bắt gặp chính mình sau những âu lo
Bắt gặp chính mình sau những âu lo
Vì không quen được những mùi thơm...
Nên thường cố gạt mình ra khỏi những phù hoa phố thị
Cố giấu những cảm xúc riêng tư trong những cơn mộng mị
Chỉ được là mình trong những giấc ngủ say.
Tôi!
Giả bộ thờ ơ với cuộc sống đổi thay
Giả bộ thờ ơ với cuộc sống đổi thay
Nhưng thực tâm lại muốn cuộc sống của mình có ít nhiều thay đổi
Gặp lại mình trong giấc chiêm bao ban tối
Lại giật mình...
Chẳng còn nhận ra ta!
Tôi!
Muốn quay về lại tuổi tôi
Muốn quay về lại tuổi tôi
Những trang cổ tích xa xôi lắm rồi!







0 comments:
Post a Comment