Nếu bình minh là lúc khởi đầu ngày mới thì hoàng hôn là thời điểm khép lại mọi hoạt động trong cuộc sống nhật thường. Từ núi cao cánh cò cũng bay vội hơn, từ đại dương con thuyền cũng đang tìm bến nghỉ, cho đến những miền trung du đồng lúa có chú bò gặm cỏ cũng lững thững trở về trong tiếng sáo trúc vang lên từ cánh diều nào đó... Tất cả như lắng lại, một chút thôi, để nghe đâu đó khẽ thả một "nỗi nhớ chơi vơi"....
"Nỗi nhớ chơi vơi" đó xuất phát từ Tiêu Tường - một cây bút quen thuộc của hội thơ Hoa Bướm. Anh đem vào thơ những thứ rất đỗi bình dị , mộc mạc, phải chăng vì thế mà dễ đi vào lòng người như cái CHẤT VIỆT NAM vốn có trong mỗi chúng ta! Mời các bạn cũng tìm lại cảm những cảm xúc thân quen, mang hơi hướng cổ điển qua bài thơ HOÀNG HÔN của tác giả TIÊU TƯỜNG.
HOÀNG HÔN
Cánh đồi chập chững phủ hoàng hôn
Chót vót núi cao khói trắng dồn
Một bóng cò già bay gấp gấp
Để còn đeo đuổi ánh trăng non
Mặt biển nhanh nhanh đổi sắc trời
Vài tia nắng rọi mịt mù khơi
Xa xa thấp thoáng thuyền về trễ
Ghé lại bờ vàng cát lả lơi
Thơ thẩn bước đi những chú bò
Đong đầy bụng cỏ ngỡ mình no
Lơ ngơ đâu biết đàn chim đậu
Ríu rít trên lưng chắc hát hò
Cao cao lơ lửng cánh diều bay
Thỉnh thoảng vui đùa với bạn mây
Câu hát ngô nghê cùng sáo trúc
Mải mê vướng phải lũy tre gầy
Tiếng buồn vội vã bạn lòng ơi
Lả lướt ngang qua xé góc trời
Chiếc bóng lơ thơ sầu lặng lẽ
Niềm riêng với nỗi nhớ chơi vơi...
Ninh Thuận, 16-09-2012
Tác giả: Tiêu Tường







0 comments:
Post a Comment