BỐ TÔI
...Cũng một cuộc đời
Cũng hào hoa lắm một thời trẻ trai
Thời gian
Chữ Mệnh
Chữ Tài
Ngoảnh trông thương những lâu đài không tên...
Vì đâu Cò phải ăn đêm?
Ai hay nước lạnh, cành mềm...ngọn tre
Người ta xuống ngựa lên xe
Bố tôi cọc cạch đi về sớm hôm
Một thân gà trống nuôi con
Cái Duyên bạc bẽo lại còn đùa dai
Dằn lòng vá tạm mảnh vai
Ngẩn ngơ trông xuống
... đã hai vạt nhầu
Chẳng đành ôm khối hồn đau
Đem Thơ thả xuống
... mặc dầu nước trôi
Vàng - Thau để đó cho người
Nuôi con bằng giấc mộng đời dở dang.
Lòng này dẫu phải xáo măng
Cùng không vẩn vấy trắng trong thân cò
Đàn con tháng đợi năm chờ
Dài lưng, vẫn cứ dại khờ thế thôi...
Bố đi đong gạo cả đời
Chín cơm
... thì đã tối trời còn đâu.







1 comments:
Bố thì như thế, mà con thì.....
Post a Comment